Tâm Sự

10 năm có một người luôn dõi theo tôi

Phần vì thời gian ở công ty chiếm phần nhiều, phần vì bản tính hiền lành, chân thật và có phần hơi nhát nên tôi vẫn lẻ bóng. Một ngày, cô bạn thân bảo tôi thử tìm bạn qua trang web làm quen, tôi vốn không tin vào những mối quan hệ trên mạng nhưng tò mò, lại muốn có thêm những người bạn để tâm sự nên tôi thử đăng ký tài khoản trên một trang web làm quen. Ngày đó mạng xã hội chưa phổ biến, chỉ có ứng dụng chát yahoo, có anh một chàng trai Hà Nội hơn tôi 2 tuổi, làm về mảng CNTT ngồi nói chuyện với bạn về tính năng tương tác trên các trang web. Bạn anh lấy trang web làm quen để làm ví dụ. Vậy là tôi và anh va phải nhau trên mạng ảo như thế.

Anh bước vào cuộc sống của tôi bằng những tin nhắn nói chuyện đều đặn mỗi tối. Những câu chuyện về cuộc sống trong ngày, về những sở thích, mong muốn, dự định và anh luôn kết thúc mỗi lần nói chuyện bằng câu: Chúc em ngủ ngon.

Gần 10 tháng sau tôi với anh mới có cuộc gặp trực tiếp đầu tiên. Đó là một ngày chớm đông, anh tặng tôi món quà là một chiếc khăn và đi song song đưa tôi về đến gần chỗ ở. Ấn tượng đầu tiên về anh là một chàng trai trông trẻ hơn tuổi, nhẹ nhàng và tâm lý. Sau lần gặp đó, vẫn là những tin nhắn nói chuyện và chúc tôi ngủ ngon mỗi tối nhưng không có thêm cuộc gặp nào. Thoáng chút buồn nhưng chúng tôi vẫn chia sẻ cùng nhau những câu chuyện không đầu không cuối mỗi ngày. Mãi sau này tôi mới biết, anh hay đứng ở một góc đường, nhìn tôi đi xuống xe ôtô của công ty lúc làm về, nhìn tôi đi chợ, biết rõ về nơi tôi ở trọ.

Ngày mẹ tôi trở bệnh nặng, mẹ nói về mong muốn khi nhắm mắt xuôi tay được nhìn thấy tôi yên bề gia thất. Tâm sự với anh về điều đó, anh động viên tôi vững vàng, cố gắng và chuyên tâm chăm sóc mẹ. Canh cánh về mong muốn của mẹ, một lần nữa tôi lại đăng nhập vào trang web làm quen và gặp một người, là chồng tôi bây giờ. Từ khi nói chuyện đến lúc kết hôn chỉ vỏn vẹn trong gần 6 tháng. Ngày tôi báo tin mình sẽ lấy chồng để yên lòng mẹ, anh im lặng hồi lâu và hỏi: "Em sẽ hạnh phúc chứ"? Tôi trả lời anh bằng tin nhắn: "Em sẽ sống hạnh phúc". Kể từ đó, anh không còn gửi tôi những tin nhắn mỗi ngày như trong hơn 2 năm qua nữa. Trong lòng tôi có buồn và nghĩ chắc chỉ mình tôi dành tình cảm cho anh, còn tình cảm của anh không đủ nhiều để giữ tôi lại. Khi tôi sinh con đầu lòng được đúng một tháng, mẹ qua đời.

Một thời gian sau khi lấy chồng, tôi là người chủ động nhắn tin hỏi thăm anh vì lúc đó chỉ nghĩ muốn làm bạn cùng anh. Những ngày sau chúng tôi gần như nhắn tin nói chuyện mỗi ngày, chỉ khác là nói lúc chiều, khi tôi trên đường đi làm về. Vẫn là những câu chuyện về cuộc sống, những phiền muộn trong ngày. Qua đó, tôi luôn khuyên anh hãy sống cởi mở, vui vẻ và mong anh tìm được cho mình một bầu trời mới. Anh bảo chỉ kết hôn khi tìm được người vừa là bạn vừa là vợ chồng để cùng tâm sự, sẻ chia trong cuộc sống. Còn lấy nhau chỉ vì mình có tuổi, vì gia đình thúc giục thì anh sẽ không làm.

Lần gặp lại thứ hai sau hơn 3 năm quen nhau, anh mới nói lúc đang cố gắng thực hiện các dự định để có thể mang lại cho tôi cuộc sống hạnh phúc, thoải mái thì nhận được tin tôi sẽ lấy chồng. Khi tôi trả lời rằng mình sẽ sống hạnh phúc, anh chấp nhận buông tay và sống trong sự nuối tiếc, hối hận vì đã để mất tôi. Kể từ lần gặp đó, một năm chúng tôi gặp nhau 3-4 lần như những người bạn, cùng nhau ăn những món cả hai cùng thích, hoặc ngồi lặng yên cạnh nhau ngắm Bờ Hồ trong ngày vào thu. Anh vẫn thi thoảng đến gần nhà tôi, đứng từ xa nhìn và tôi luôn cảm nhận được điều đó.

Về cuộc hôn nhân của mình, tôi sống cùng bố mẹ chồng, tuy không lấy nhau từ tình yêu nhưng tôi luôn tôn trọng, quan tâm đến chồng và bố mẹ chồng. Chồng tôi hiền lành, thật thà nhưng lại khô khan, không tâm lý, thậm chí ngày sinh nhật tôi anh còn không nhớ, trong khi sinh nhật anh không khi nào tôi quên mua quà. Chồng tôi lại là người không năng động, không quyết đoán các việc lớn trong nhà, kinh tế gia đình hay việc chăm sóc dạy dỗ con cái đều do tôi đảm nhận. Cả ngày tôi và chồng không nói chuyện quá 10 câu và ngủ riêng từ cách đây 5 năm. Nhiều khi tôi thấy mình cô đơn, trống trải trong chính ngôi nhà của mình. Là phụ nữ, hẳn ai cũng mong muốn thi thoảng nhận được những lời quan tâm, động viên chia sẻ từ chồng. Tôi không có được điều đó nhưng chưa một lần to tiếng cãi nhau với chồng hay tỏ ra khó chịu. Tôi chấp nhận vì đó là do bản thân lựa chọn.

Lần gặp nhau cách đây gần 6 tháng, người ấy khá tâm trạng, tiếng thở dài đôi khi như thổn thức, anh bỗng cầm tay tôi và nói: "Anh nhớ em lắm". Tôi đã cố gắng gạt anh ra và đi về nhà, nơi có 2 cô con gái nhỏ đang đợi mong. Sau hôm đó tôi đã nhắn tin nói thẳng với anh rằng chúng ta chỉ có thể là bạn, mọi chuyện đã an bài, giờ không thể làm gì được nữa. Anh xin lỗi và hứa sẽ coi tôi là bạn, mong tôi chấp nhận. Tôi thật lòng muốn có một người bạn như anh nên đã đồng ý.

Lần gặp nhau cách đây hơn 2 tháng, lúc tôi sắp lên xe bus về nhà, anh ôm tôi vào lòng và nói không thể quên được tôi. Tôi bước lên xe bus với tâm trạng rối bời. Chúng tôi vẫn thi thoảng nhắn tin qua mạng nói chuyện như những người bạn, tuyệt nhiên không có lời gì khác.

Khoảng 2 tuần gần đây, tôi nhận thấy anh ít nói chuyện với mình, cảm nhận được anh đang có sự thay đổi, tôi đã chủ động hỏi anh. Đúng như cảm nhận của mình, anh đã suy nghĩ rất nhiều và chấp nhận sẽ không bao giờ có được tôi như anh muốn. Anh sẽ thay đổi, sống cởi mở hơn, không vùi mình vào công việc như thời gian qua nữa. Hơn ai hết, tôi luôn mong anh sẽ thay đổi, không còn đứng từ xa nhìn tôi mỗi khi nhớ nhung. Anh sẽ gặp tôi khi nào đủ bình tâm và sẽ nói chuyện như một người bạn thực sự, mong tôi sẽ đồng ý.

Tôi im lặng, thật lòng muốn có một người bạn vì bản thân rất ít bạn, cả ngày chỉ đi làm từ sáng tới chiều, tối về cơm nước, việc gia đình, ngoài ra tôi còn bán hàng online nên rất bận. Cả năm, ngoài những lúc đi gặp anh, tôi không đi đâu khác. Tôi hy vọng anh sẽ tìm được một bàn tay để giữ suốt đời và sẽ vẫn là người bạn của tôi. Năm nay là năm thứ 10 chúng tôi quen nhau, 10 năm có anh đồng hành, chúng tôi quá hiểu nhau tôi tin anh sẽ làm được.

Tôi luôn trân trọng những gì đã có với anh vì anh là người đáng được trân trọng. Khép lại quãng thời gian 10 năm quen anh, ngoài kia trời đã ngớt mưa, bầu trời lại trong và mát lạnh.